[Truyện dài] Đời lái xe kiêu bạc - Kì 4: Ngựa Chưa Quen Lối Cũ

12/07/2018 13:51

Đây là bộ truyện ngắn của tác giả Trần Kiêm Hạ, kể về những câu chuyện của cánh tài xế. Đâu đó trong lời văn bạn sẽ thấy được hình bóng của chính mình.

Đời lái xe kiêu bạc - Kì 1: Chiếc mũ rơm

Đời lái xe kiêu bạc - Kì 2: Chim Non Lìa Tổ

Đời lái xe kiêu bạc - Kì 3: Kẻ Bảo Kê Bất Đắc Dĩ

Năm lân la tới các bãi xe tải trong thành phố kiếm việc. Ở lĩnh vực này không ai biết “thành tích” Năm, tuy vậy kiếm một công việc phù hợp không dễ chút nào. Lang thang mãi rồi cũng gặp được một ông già lái chiếc xe tải đời cũ, thương tình kêu Năm đi thử vài chuyến. Nhìn tay lái mềm mại, chân côn, tay số của Năm kết hợp vô ra hài hòa khiến ông quá tâm đắc nghĩ mình đã nhìn không nhầm người. Ông còn mến mộ cả tài sáng tạo sửa chữa xe của chàng trai trẻ. Theo ông, trong lớp tài xế trẻ bây giờ khó kiếm được người có tay nghề vẹn toàn như Năm. Hỏi ra, ông mới biết Năm được cha mình tận tâm truyền nghề bài bản lúc còn niên thiếu… Năm bắt đầu kiếm cơm trong vai lái phụ, rồi nhanh chóng trở thành lái chính thay ông già đi những chuyến xe đường dài. Và chỉ sau một thời gian ngắn, tay lái lụa của Năm đã lan truyền rộng rãi trong giới xe tải, các chủ xe ai cũng muốn Năm về lái cho mình.

Ngày nọ, sau bao năm không gặp mặt nhau, Năm nhận được tấm thiệp hồng của Quân. Không những mời dự đám cưới mà Quân còn nhờ Năm phụ rể cho mình. Thì ra vợ Quân là cô chủ quán cà phê, người đã mật báo cho Năm nơi xảy ra “Hội Nghị Diên Hồng” hôm nọ. Người vợ tuy có già nhưng lại nâng “tầm” của Quân lên một bậc vì có nhiều tiền. Xong đám cưới, Quân xin Năm tư vấn, dìu dắt cho mình khởi nghiệp bằng nghề vận tải. Bước đầu là Quân mua một chiếc xe tải chạy đường dài như Năm. Vì tình bạn, vả lại cũng chẳng mất gì nên Năm nhận lời ngay. Vậy là đôi bạn lại song hành nhau trong những chuyến đường dài Bắc – Nam. Dù xe mình có cũ, nhưng nhờ tài sửa chữa mà Năm luôn cùng Quân về đích sau mỗi chuyến đi. Song sự khập khiễng xe mới, xe cũ ấy không được bao lâu thì sau chuyến hàng đường dài về, ông già chủ xe buồn rầu đưa cho Năm một tờ báo vào bảo đọc đi. Đó là Thông tư của Chính Phủ, quy định niên hạn những loại xe đời cũ sắp tới sẽ không được lưu hành. Trong đó có loại xe tải của ông già. Ông than vãng: “Làm sao để có một đống tiền mua xe mới đây cậu Năm. Thế là chúng ta phải chia tay nhau rồi. Xe mình sẽ trở thành đống phế liệu thôi!”. Tuy nhiên, nỗi buồn của ông già lại là niềm vui của Quân. Hắn ta khẩn khoản mời Năm về lái xe cho mình, một chiếc xe tải mới tinh.

Đời lái xe kiêu bạc - Kì 1: Chiếc mũ rơm

Đời lái xe kiêu bạc - Kì 2: Chim Non Lìa Tổ

Đời lái xe kiêu bạc - Kì 3: Kẻ Bảo Kê Bất Đắc Dĩ

[Truyện dài] Đời lái xe kiêu bạc - Kì 4: Ngựa Chưa Quen Lối Cũ

Hình minh họa

Xe đời mới, không “rùa” như đời “cha chú” của nó. Năm càng có cơ hội chứng tỏ “đẳng cấp” tay lái của mình. Thiếu bóng dáng ông già chủ xe, Năm như ngựa không cương trở về thảo nguyên hoang dã. Tính yêng hùng lại trỗi dậy, Năm lại chinh phục anh em lái xe tải bằng những đường đua tốc độ. Cậu ta bỏ trên xe mình một cây thuốc lá ngoại, thưởng cho tài xế nào dám chạy song song với xe mình một đoạn. Nhưng cây thuốc đó đã mốc meo vì không có người thắng cuộc! Máu “đại ca” cũng chảy trở lại trong huyết quản cậu. Năm ức hiếp đồng nghiệp bằng những trận đòn dằn mặt. Với tính khí liều mạng cộng vài thế võ gia truyền khiến ai cũng sợ mà xa lánh. Bất kể lúc nào, khi xe Năm cần lên, xuống hàng thì các xe khác phải nhường phiên. Bất kì đâu, nếu có em nào “mát mắt” đồng nghiệp cũng phải nhường cho “đại ca”.

Trong giới xe tải, không ai lạ gì một bãi đáp tự nó có tên là “Thư Giãn” nằm giữa cung đường phía nam Đèo Cả (Khánh Hòa). Đó là một khoảng đất rộng đủ chỗ cho cả hàng chục chiếc xe tải hạng nặng đỗ. Ban đầu chỉ là một cái lều bạt làm lốp xe với vài vòi nước mạnh như vòi chữa lửa kéo từ trên triền núi xuống để tài xế rửa xe hoặc vô nước mui. Hàng ngày, ngoài những xe làm lốp ra còn có những xe khác gặp tín hiệu báo dưới chân đèo có chốt chặn kiểm soát, hoặc những xe đã giao hàng trước thời hạn, thừa thời gian cũng ghé vào đây thư giãn. Quy luật tất yếu có cầu tất sẽ có cung. Dần dà nơi đây đã đáp ứng được nhu cầu thư giãn thiết thực của bác tài xe tải đường dài. Trên những thùng xe bịt bùng rỗng hàng, họ biến thành sòng xóc đĩa, ổ xì phé trong nháy mắt. Mé bãi hướng ra biển có con đường mòn đi xuống chân núi, hai bên có nhiều túp lều mái lá ẩn mình trong những lùm cây, nếu được “ngự” trong túp liều này, với khách có “hồn thơ” ắt sẽ thẩn thờ khi gặp cảnh trăng lừng lửng từ phía biển đi lên. Với khách có máu làm… tình ắt không bỏ qua cơ hội cảnh “gió vờn trăng”. Cũng có nhiều tài xế, không thích ngắm trăng mà cũng chẳng thích làm tình, chỉ thích đi mây về gió với nàng “tiên nâu”. Thì nơi đây là bệ phóng đưa các “ông tiên” lên tận mây xanh, đê mê với gió trời lồng lộng mà quên thời gian đi trả hàng. Sau đó, để kịp hành trình các lái phụ phải dìu các “tiên ông” này lên xe… nổ máy, cầm lái!

Đời lái xe kiêu bạc - Kì 1: Chiếc mũ rơm

Đời lái xe kiêu bạc - Kì 2: Chim Non Lìa Tổ

Đời lái xe kiêu bạc - Kì 3: Kẻ Bảo Kê Bất Đắc Dĩ

Một bận nghe lái phụ rũ rê, Năm tấp xe vào bãi “Thư Giãn”. Vừa bước xuống xe thì y như rằng đã có các “mỹ nhân” chèo kéo, chào mời các “dịch vụ nóng”. Theo chân một em Năm xuống “ngự” trong túp lều “mộng” dưới triền đồi, làm một ấm trà nóng, rít một điếu thuốc rồi ngả lưng xuống chiếc khạp tre. Quả là vô cùng khoan khoái, sau một chặng đường dài cầm lái được ngủ một giấc trong hoàn cảnh này thì còn gì bằng! Nhưng cậu lại không được yên với một ả bán dâm chào “hàng” quá tích cực: “Anh… đảm bảo “hàng” em còn đang chạy rô-đa (rà trơn) đây nè”. Vừa nói ả vừa vén áo khoe hai trái bưởi... da xanh to chần vần. Năm từ chối khéo:


- Biết rồi, nhưng tôi đang bị bể ống khói đây. 

Không ngờ cô ta lại chào một loại hàng mới: 

- Bể ống khói hả? Em có ngay thuốc “gia truyền” đây. Đảm bảo vừa thoa vừa uống sau ba ngày là “làm việc” bình thường ngay thôi mà. 

Năm tìm cách lẩn tránh cho yên chuyện: 

-Cám ơn, tôi đang uống thuốc. 

Ả ta vẫn không buông tha: “Đặc trị hả? Không loại thuốc nào qua mặt được loại thuốc của em đâu. Đưa em coi thử ra sao nào”. Nói rồi ả ta đưa tay toan cởi thắt lưng Năm ra, liền bị Năm gạt một phát mạnh tay: “Cút đi cho tao ngủ một giấc nào”. 

Vừa bị từ chối “dịch vụ”, vừa bị cú gạt tay đau điếng, cô gái bán dâm liền làu bàu bỏ đi. Một hồi ả ta trở lại với một gã đàn ông lực lưỡng, bặm trợn. Không cần biết đầu đuôi cua tai nheo, gã này hất hàm hỏi Năm: 

- Này huynh đệ, ở đâu tới đây mà dám ức hiếp vợ ta đấy.

Đang dỡ giấc, Năm gắt: “Vợ ông? Đàn ông mà để vợ đi làm đĩ thì chẳng ra mẹ gì rồi”. Tay anh chị này nghe vậy tức lộn ruột. Lợi dụng mình đứng, đối thủ đang nằm trên giường, hắn liền vung tay nện vào mặt Năm một đấm thần lực. Nào ngờ kẻ nằm dưới tầm tay mình lại tinh thông thế “Thám lăng vân” trong bài “Xà hoa quyền” của Du Du phái. Tay hắn liền bị ngón cái tay Năm điểm trúng huyệt tê dại và người bủn rủn. Chưa rụt tay về thì hắn đã nghe “bốp” một cái như trời giáng ngay sau ót. ‘Bụp” một phát nữa vào giữa mặt, hắn gục ngay xuống đất. Ả mãi dâm thấy “chồng” mình nhanh chóng bị hạ gục liền ré lên như quạ: “Cứu… cứu với!”.

Thoáng chốc, đám gái mại dâm như kiến vỡ ổ từ đâu trong bãi đáp chạy xuống vây chặt Năm vào giữa. Với đàn bà thì Năm như cua đồng gặp phải ếch, đứng co rúm lại. Được thể họ lao vào Năm mà đánh, mà rỉa, xé tan hoang cả áo quần của cậu. Cánh tài xế nghe ồn ào cũng chạy tới, tuy nhiên không ai ra tay “nghĩa hiệp” cứu Năm mà chỉ đứng bên ngoài thưởng lãm cái cảnh hài hiếm có này. Chỉ khi cái quần lót bị xé tan hoang thì Năm mới hoàn hồn co giò bỏ chạy ra xe, để nguyên cái “bộ sậu” ấy mà khởi động máy, cho xe lao vút ra khỏi bãi khiến chàng phụ xe chạy theo vỡ mật mới bám kịp… (còn nữa)

***

Nguồn: Tác giả Trần Kiêm Hạ

Đời lái xe kiêu bạc - Kì 1: Chiếc mũ rơm

Đời lái xe kiêu bạc - Kì 2: Chim Non Lìa Tổ

Đời lái xe kiêu bạc - Kì 3: Kẻ Bảo Kê Bất Đắc Dĩ



Hậu Hà